Vì lạnh lùng như thế

Chiều hôm kia, Sài Gòn bất chợt đổ mưa, sấm chớp rì rầm, rất muốn gặp một người. Trong buổi chiều mưa mùa hạ, khi mình nổi hứng ngân nga bản Morgenstimmung của Edvard Grieg, bất ngờ người ấy cũng hát theo

Có một lần, từ góc phòng bên kia tôi nhìn thấy một người đàn ông. Người đàn ông đó tiến về phía tôi, nhìn tôi chằm chằm. Tôi cũng nhìn anh ta như thôi miên.

-Chào cô

-Xin chào. Trông anh rất giống một người đàn ông tôi từng yêu

-Tôi có thể xin số điện thoại của cô được ko?

-Ko. Tôi không có ý gì hết. Chỉ tự dưng nhìn thấy anh tôi nhớ đến anh ấy

Rồi bất giác tôi rút điện thoại gọi anh,

– Sau tất cả những lần anh gọi tôi không trả lời

– Sau lần chia tay nhẫn tâm

– Sau tất cả những cuộc phiêu lưu điên rồ, những vết thương…

Giọng anh xa ngái.

Tôi nói như không kịp thở

– Anh biết không, em vừa nhìn thấy một người rất giống anh. Tự dưng em nhớ anh

– Em có cho anh ta số điện thoại của em không?

Tôi lại cảm thấy mình sợ, sợ mình không đủ tốt, không đủ cảm thông, không đủ kiên nhẫn, không được anh yêu nhiều như tôi yêu anh…

– Không.

Rồi tôi buông máy. Tôi thấy mình điên. Tôi đã bỏ đi, chỉ để nhiều năm sau vẫn thấy lòng có thể bật khóc khi gặp một người dù chỉ nhang nhác giống, và kiếm tìm như điên giữa cuộc đời này một người như thế…

Nhưng tôi biết mình đã đúng.

Tôi đã bỏ đi,

– để được mỉm cười với tất cả những người đàn ông tôi gặp trên đường,

– để được là chính tôi

mà không sợ làm anh đau đớn…

Một người đàn ông đã rất yêu tôi, và tôi cũng rất yêu anh. Anh nằng nặc đòi tôi dẫn về nhà “I want to see your parents”. Tôi đã từ chối. Anh giàu có quá, tôi sợ anh sẽ thương hại tôi, và sẽ tính cách giúp tôi. Bởi vì có lần anh đã hỏi tôi “em đã nghe đĩa này chưa “, tôi trả lời rất thật thà “em không có máy nghe đĩa”, trả lời xong rồi quên ngay. Thế mà anh không quên, anh lẳng lặng mua cho tôi một cái máy nghe đĩa rất xinh và rất đắt tiền, chẳng nói chẳng rằng dẫn tôi đi như chạy đến một cửa hàng băng đĩa, hấp tấp chọn tất cả đĩa của các ban nhạc mà anh biết tôi thích, anh phải ôm đầy một lòng đĩa khệ nệ ra quầy trả tiền, còn tôi cứ đứng thắc mắc “anh mua lắm đĩa thế làm gì, anh nghe sao hết? “. Sau này, khi chúng tôi chia tay, anh bảo “Em chưa bao giờ có ý định nghiêm chỉnh với anh, em không bao giờ cho anh đến nhà em”. Tôi im lặng, không có đủ can đảm để nói rằng “Vì em không giàu, và em không chịu được sự thương hại”

Lòng vẫn yêu dù biết mọi lời giải thích đều là thừa …

Vì lạnh lùng như anh
Những đắm đuối không còn
Bao yêu thương xưa đã mất,
đã trôi nhanh đến không ngờ …
Advertisements

5 thoughts on “Vì lạnh lùng như thế

    • Đó cũng là một trong nhiều lí do. T có nói với anh về quan niệm của người Việt, về lối sống, lối nghĩ, về gia đình t. Nhưng không phải bố mẹ t cấm đoán, mà là không khuyến khích. Lúc đó t 15 tuổi, còn là học sinh, chưa bươn chải với đời, chưa hề va chạm. Anh lại hơn t nhiều tuổi, là người nước ngoài, từ trong nhận thức đã khác nhau vì giữa hai nền văn hóa thì cha mẹ nào mà không lo. Hơn nữa, suy bụng ta ra bụng người, yêu hay ngoại tình cũng vậy, đã muốn thì không ai có thể cản được, không nói ra thì ai mà biết. Bởi vậy cấm thế nào được, người ta yêu bằng tim cơ mà. Chỉ là lúc hết hạn công tác a về nước thì a mới nói ra câu ấy, là đỉnh điểm của sự việc, là một trong những nguyên nhân chia tay sau này.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s