Anh

tomcullisphoto.com

Chiều hôm kia Sài Gòn tự dưng đổ một cơn mưa xối xả sấm chớp ì ầm.

Mỗi khi mưa giông, tôi thường có một cảm giác rất đặc biệt.

Đó là cơn giông của những chiều hè oi ả, đồng cỏ nhàu vì nắng, mặt sông bốc hơi, và lũ chuồn chuồn rủ nhau đi trốn. Sau cơn mưa, trên đồng hoang những ngọn cỏ lại đanh lại như kiếm, bàn chân trần của tuổi thơ ko sợ trầy xước.

Đó là một chiều mùa hạ khi tôi biết đến anh nhờ một cơn mưa lớn ở Sài Gòn. Một người đàn ông mang trong mình 1/2 dòng máu Tây Ban Nha và nửa còn lại là Pháp. Phải. Đó là một Người Đàn Ông vì ngoài đôi mắt xám trong veo, đôi bàn tay dày và ấm, bờ vai rộng, thân hình vừa vặn và giọng nói trầm ấm đượm buồn, tôi chẳng thể tìm dc gì khác ở anh còn vương vấn khoảng thời gian thưở thiếu niên.

Đó là buổi sáng ngày mới quen, khi anh hỏi xin số điện thoại, tôi đã trả lời rất kiêu ngạo “tôi ko có thói quen đưa số điện thoại trừ mục đích công việc. Nếu cần anh phải tự tìm”. Bầu trời màu xám và tiếng sấm rớt ì ầm ngoài cửa kính. Đến chiều, anh gọi vào số di động của tôi, giọng hớn hở như trẻ được quà “anh giở danh bạ ra và tìm thấy số của em đấy, anh giỏi ko”. Anh ko quen bỏ công theo đuổi đàn bà nên với anh, việc tìm số trong danh bạ nhân viên là việc phải sáng tạo và thiện chí lắm mới làm được.

Đó là một buổi chiều tôi tìm đến anh, ko áo mưa. Thuở đó tôi còn ngây thơ đến mức chưa có mascara trên mắt nên ko sợ ướt. Anh đặt tôi ngồi lên chiếc bàn đá trong phòng tắm, cuống quít thấm khô tóc cho tôi, tiếng sấm vẫn ầm ì ngoài cửa sổ. Tôi vừa nhìn anh vụng về tách từng lọn tóc rối, vừa đung đưa chân. Nước từ ống quần tôi nhỏ giọt tong tong xuống nền nhà. Anh nhìn ống quần đu đưa trêu chọc của tôi vẻ suy nghĩ rồi a lên “anh nghĩ ra rồi” và vội vã rút ngăn tủ lấy ra chiếc máy sấy sấy ống quần ướt cho tôi. Nhìn mặt anh nghiêm trọng vì tập trung cao độ, tôi chọc chọc ngón tay vào má anh, để đôi mắt màu xám sửng sốt và buồn rầu, đáy mắt trong veo, dưới hai hàng lông mày như vẽ, phải ngẩng lên nhìn mình. Anh bảo “em ko biết anh thích em đến mức nào đâu”.

Anh, một ngày nào đó, nếu gặp lại, anh còn thích em không?

tomcullisphoto.com

Nhiều năm trước, giữa hai tiết học, anh sẽ bật bài hát này. Giọng hát với âm vực không giới hạn của Whitney sẽ vang qua các hành lang, vọng đến tận chỗ em ngồi, những buổi sáng mùa thu trong veo và nôn nao. Nhiều năm sau anh vẫn gọi em là Whitney.

I love life treats you kind, and I hope you have all you’ve dreamed of. And I will always love you.

With me you’re always my L’amant.


Advertisements

8 thoughts on “Anh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s