Thương chào Việt Nam – PQA ( Marc Lavoine )

Hãy kể tôi nghe về cái tên xa lạ và khó gọi mà tôi đã đeo mang tự thuở chào đời
Hãy kể tôi nghe về vương triều cũ và đôi mắt xếch của tôi
Ai nói rõ hơn tôi về những gì người không dám thốt
Tôi chỉ biết về người qua những hình ảnh của chiến tranh,
Một cuốn phim của Coppola (*), [và] những chiếc trực thăng trong cơn thịnh nộ…
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để chào hỏi hồn người
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để cất tiếng chào Việt Nam

Hãy kể tôi nghe về màu da, mái tóc và đôi bàn chân đã cưu mang tôi tự thuở chào đời.
Hãy kể tôi nghe về căn nhà, con đường, hãy kể tôi nghe những điều chưa biết,
Về những phiên chợ nổi trên sông và những con thuyền tam bản bằng gỗ.
Tôi chỉ biết quê hương qua những hình ảnh của chiến tranh,
Một cuốn phim của Coppola, [và] những chiếc trực thăng trong cơn thịnh nộ…
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để chào hỏi hồn tôi
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để cất tiếng chào Việt Nam

Chào hỏi giùm những người cha của tôi, những ngôi chùa và những tượng Phật bằng đá,
Chào hỏi giùm những bà mẹ của tôi, những phụ nữ đang cong lưng trên ruộng lúa,
Trong lời nguyện cầu, trong ánh sáng, tôi thấy lại những người anh,
tôi về với tiếng lòng, với cội nguồn, với đất mẹ quê cha…
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để chào hỏi hồn tôi
Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để cất tiếng chào Việt Nam (2 lần)

———————
Bonjour Vietnam
———————

Raconte moi ce nom étrange et difficile à prononcer
Que je porte depuis que je suis née.
Raconte moi le vieil empire et le trait de mes yeux bridés,
Qui disent mieux que moi ce que tu n’oses dire.
Je ne sais de toi que des images de la guerre,
Un film de Coppola, [et] des hélicoptères en colère …
Un jour, j’irai là bas, un jour dire bonjour à ton âme.
Un jour, j’irai là bas [pour] te dire bonjour, Vietnam.

Raconte moi ma couleur, mes cheveux et mes petits pieds,
Qui me portent depuis que je suis née.
Raconte moi ta maison, ta rue, racontes moi cet inconnu,
Les marchés flottants et les sampans de bois.
Je ne connais de mon pays que des photos de la guerre,
Un film de Coppola, [et] des hélicoptères en colère …
Un jour, j’irai là bas, un jour dire bonjour à mon âme.
Un jour, j’irai là bas [pour] te dire bonjour, Vietnam.

Les temples et les Bouddhas de pierre pour mes pères,
Les femmes courbées dans les rizières pour mes mères,
Dans la prière, dans la lumière, revoir mes frères,
Toucher mon âme, mes racines, ma terre…
Un jour, j’irai là bas, un jour dire bonjour à mon âme.
Un jour, j’irai là bas [pour] te dire bonjour, Vietnam (2 fois).

————————-
Guten Tag, Vietnam!
————————-

Erzähl mir von diesen Namen, der fremd und schwer aussprechbar ist,
Welchen ich trage, seitdem ich geboren war.
Erzähl mir des alten Reiches und der Eigenschaft meiner schräg gelegenen Augen,
Die besser als ich sagt, was du nicht ausdrückliches wagst.
Ich kenne dich nur nur Bilder des Krieges,
ein Film von Coppola, [und] von den Helikoptern in Zorn

Eines Tages werde ich dahin gehen, “Guten Tag”, an meiner Seele sagen.

Eines Tages werde ich dahin gehen, [um] dir zu sagen, “Guten Tag, Vietnam!”.

Erzähl mir von meiner Hautfarbe, meinen Haaren und meinen schmalen Füßen,
Die mich tragen, seitdem ich geboren war.
Erzähl mir von dein Haus, deine Straße und dem, was ich noch nicht wüsste;

Die sich hin- und herbewegenden Märkte und die hölzernen Sampane

Ich kenne meines Landes nur durch Fotos des Krieges

ein Film von Coppola, [und] von den Helikoptern in Zorn
Eines Tages werde ich dahin gehen. Eines Tages,guten Tag, an meiner Seele sagen.
Eines Tages werde ich dahin gehen,[um] dir zu sagen, “Guten Tag, Vietnam!”.

Die Tempel und die Stein-geschnitzten Buddha Statuen für meine Väter

Die in den Reisfeldern gebogenen Frauen, für meine Mütter
Im meinem Gebet, im Lichtschein, erkenne ich meine Brüder wieder
Meine Seele, meine Wurzeln, meine Erde berühren
Eines Tages werde ich dahin gehen. Eines Tages, guten Tag, an meiner Seele sagen.
Eines Tages werde ich dahin gehen, [um] dir zu sagen, “Guten Tag, Vietnam!”.

———————
Hello Vietnam
———————
Tell me about this name so strange and difficult to pronounce
That I carry since I was born.
Tell me about the ancient empire and the feature of my “attached eyes”
Which say better than me what you don’t dare saying.
Of you I only know images of the war, a film of Coppola, [and] helicopters in anger…
One day, I will go there to say hello to your soul.
One day, I will go there to say hello to you,Vietnam.

Tell me about the color of my skin, my hair and my small feet,
Which carry me since I was born.
Tell me about your house, your street, tell me about this unknown,
The floating markets and the wood sampans.
Of you I only know images of the war, a film of Coppola, [and] helicopters in anger…
One day, I will go there, to say hello to my soul.
One day, I will go there, to say hello to you,Vietnam.

Temples and stone Buddhas for my fathers
Curved women in the rice plantations for my mothers
In the prayer, in the light, retrieve my brothers,
Touch my heart, my roots, my land…
One day, I will go there to say hello to my soul.
One day, I will go there to say hello to you,Vietnam.

Advertisements

2 thoughts on “Thương chào Việt Nam – PQA ( Marc Lavoine )

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s